蘇堤

宋代 韓淲
爛熳芙蓉發,霜前城北花。因君話書室,使我出山家。 風雨三杯後,煙雲一望賒。石丁餘興在,相與醉生涯。
làn màn róng   shuāng qián chéng běi huā yīn jūn huà shū shì   shǐ 使 chū shān jiā
fēng sān bēi hòu   yān yún wàng shē shí dīng xīng zài   xiāng zuì shēng