宿超果山寺

宋代 文同
荒途涉沮洳,危嶺升坡阤。 愛此清淨居,不倦來往多。 山僧見余喜,顛倒披乾陀。 引我坐前軒,山果丹碧羅。 食已步野徑,新柔踏晴莎。 就石枕古棱,依松執長柯。 是夕乃宿此,東山吐圓波。 夜久不能寐,禽蟲伴幽哦。 達旦鳴落葉,固非俗士歌。 岩猿與溪鳥,應笑頻經過。
huāng shè   wēi lǐng shēng zhì  
ài qīng jìng   juàn lái wǎng duō  
shān sēng jiàn   diān dǎo qián tuó  
yǐn zuò qián xuān   shān guǒ dān luó  
shí jìng   xīn róu qíng shā  
jiù shí zhěn léng   sōng zhí zhǎng  
shì nǎi 宿   dōng shān yuán  
jiǔ néng mèi   qín chóng bàn yōu ò  
dàn míng luò   fēi shì  
yán yuán niǎo   yīng xiào pín jīng guò