溯潮二首

宋代 蘇轍
潮來海若一長呼,潮去蕭條一吸余。 初見千艘委泥土,忽浮萬斛溯空虛。 映山少避曾非久,借勢前行卻自如。 天地尚遭人意料,乘時使氣定粗疏。 疋練縈迴出海門,黃泥先變碧波渾。 初來似欲傾滄海,正滿真能倒百源。 流枿飛騰竟何在,扁舟睥睨久仍存。 自慚不作山林計,來往終隨萬物奔。
cháo lái hǎi ruò cháng   cháo xiāo tiáo  
chū jiàn qiān sōu wěi   wàn kōng  
yìng shān shǎo céng fēi jiǔ   jiè shì qián xíng què  
tiān shàng zāo rén liào   chéng shí shǐ 使 dìng shū  
liàn yíng huí chū hǎi mén   huáng xiān biàn hún  
chū lái shì qīng cāng hǎi   zhèng mǎn 滿 zhēn néng dào bǎi yuán  
liú niè fēi téng jìng zài   piān zhōu jiǔ réng cún  
cán zuò shān lín   lái wǎng zhōng suí wàn bēn