宿曾江口示侄孫湘二首

唐代 韓愈
雲昏水奔流,天水漭相圍。三江滅無口,其誰識涯圻。 暮宿投民村,高處水半扉。犬雞俱上屋,不復走與飛。 篙舟入其家,暝聞屋中唏。問知歲常然,哀此為生微。 海風吹寒晴,波揚眾星輝。仰視北斗高,不知路所歸。 舟行忘故道,屈曲高林間。林間無所有,奔流但潺潺。 嗟我亦拙謀,致身落南蠻。茫然失所詣,無路何能還。
yún hūn shuǐ bēn liú   tiān shuǐ mǎng xiāng wéi sān jiāng miè kǒu   shuí shí
宿 tóu mín cūn   gāo chù shuǐ bàn fēi quǎn shàng   zǒu fēi
gāo zhōu jiā   míng wén zhōng wèn zhī suì cháng rán   āi wéi shēng wēi
hǎi fēng chuī hán qíng   yáng zhòng xīng huī yǎng shì běi dǒu gāo   zhī suǒ guī
zhōu xíng wàng dào   gāo lín jiān lín jiān suǒ yǒu   bēn liú dàn chán chán
jiē zhuō móu   zhì shēn luò nán mán máng rán shī suǒ   néng hái