宿碧雲寺疊韻

清代 丘逢甲
聞說新岩境更奇,筍輿未及斂昏時。鴉馱落日棲林早,龍帶歸雲入洞遲。 一路煙霞春引夢,萬山風雨夜催詩。天花散盡禪心靜,丈室維摩是我師。 麟尾鳳頭次第游,最嶔崎處最清幽。滿庭花影天香墜,半夜鐘聲佛水收。 古澗吐雲藏寶剎,空山吟月憶瓊樓。題詩塵壁存鴻爪,也當東坡玉帶留。
wén shuō xīn yán jìng gèng   sǔn 輿 wèi liǎn hūn shí tuó luò lín zǎo   lóng dài guī yún dòng chí
yān xiá chūn yǐn mèng   wàn shān fēng cuī shī tiān huā sàn jìn chán xīn jìng   zhàng shì wéi shì shī
lín wěi fèng tóu yóu   zuì qīn chù zuì qīng yōu mǎn 滿 tíng huā yǐng tiān xiāng zhuì   bàn zhōng shēng shuǐ shōu
jiàn yún cáng bǎo chà   kōng shān yín yuè qióng lóu shī chén cún hóng zhǎo   dāng dōng dài liú