宿畢侍御宅

唐代 錢起
交情頻更好,子有古人風。晤語清霜里,平生苦節同。 心惟二仲合,室乃一瓢空。落葉寄秋菊,愁雲低夜鴻。 薄寒燈影外,殘漏雨聲中。明發南昌去,回看御史驄。
jiāo qing pín gèng hǎo   zi yǒu rén fēng qīng shuāng   píng shēng jié tóng
xīn wéi èr zhòng   shì nǎi piáo kōng luò qiū   chóu yún hóng
báo hán dēng yǐng wài   cán lòu shēng zhōng míng nán chāng   huí kàn shǐ cōng