宿白馬澗

明代 沈周
濕雲載春山,晴秀悵莫逢。朝來雙闥前,頓失千巃嵷。 天地大藏疾,何所不包容。峰巒皆養晦,草木未發蒙。 芙蓉不敢巧,反樸鴻濛中。老眚叵辨物,存亡詰兒童。 晝夜不分明,中恐移愚公。又慮九疑縮,萬里來相通。 爭高或不平,出氣盪其胸。水墨用吾事,丹青莫為工。
shī yún zài chūn shān   qíng xiù chàng féng zhāo lái shuāng qián dùn   shī qiān lóng sǒng    
tiān zàng   suǒ bāo róng fēng luán jiē yǎng huì cǎo   wèi mēng    
róng gǎn qiǎo   fǎn piáo hóng méng zhōng lǎo shěng biàn cún   wáng ér tóng    
zhòu fēn míng   zhōng kǒng gōng yòu jiǔ suō wàn   lái xiāng tōng    
zhēng gāo huò píng   chū dàng xiōng shuǐ yòng shì dān   qīng wèi gōng