蒜山松林中可卜居余欲僦其地地屬金山故作此

宋代 蘇軾
魏王大瓠無人識,種成何翅實五石。 不辭破作兩大樽,只憂水淺江湖窄。 我材aa18落本無用,虛名驚世終何益。 東方先生好自譽,伯夷子路並為一。 杜陵布衣老且愚,信口自比契與稷。 暮年欲學柳下惠,嗜好酸咸不相入。 金山也是不羈人,早歲聞名晚相得。 我醉而嬉欲仙去,傍人笑倒山謂實。 問我此生何所歸,笑指浮休百年宅。 蒜山幸有閒田地,招此無家一房客。
wèi wáng rén shí   zhǒng chéng chì shí dàn  
zuò liǎng zūn   zhǐ yōu shuǐ qiǎn jiāng zhǎi  
cái   a   a   1   8 aa18 luò běn   yòng míng jīng shì zhōng
dōng fāng xiān sheng hǎo   bìng wèi  
líng lǎo qiě   xìn kǒu  
nián xué liǔ xià huì   shì hào suān xián xiāng  
jīn shān shì rén   zǎo suì wén míng wǎn xiāng de  
zuì ér xiān   bàng rén xiào dào shān wèi shí  
wèn shēng suǒ guī   xiào zhǐ xiū bǎi nián zhái  
suàn shān xìng yǒu xián tián   zhāo jiā fáng