宋宗儒真贊

宋代 黃庭堅
宋子勃窣,心有古鏡。 朝四暮三,為笑不競。 於一捻一,猶著禪病。 探丸起死,味藥知性。 憂患不入乎杯中,抱胡琴而風聽。 若乃脫冠袒裼,捫虱應客,目如愁胡,拊髀而呼。 是必追橡栗於雲杪,探水月於江湖,然後怏於心與。
sòng   xīn yǒu jìng
cháo sān   wèi xiào jìng
niǎn   yóu zhù chán bìng
tàn wán   wèi yào zhī xìng
yōu huàn bēi zhōng   bào qin ér fēng tīng
ruò nǎi tuō guān tǎn   mén shī yìng   chóu   ér
shì zhuī xiàng yún miǎo   tàn shuǐ yuè jiāng   rán hòu yàng xīn