宋宗魯七詠 其二 禾黍秋風
秋風村巷起,禾黍遠依微。古道無人過,晴空有雁飛。
已堪酬歲事,應欲問寒衣。但得豐年樂,蓴鱸慢憶歸。
qiū
秋
fēng
風
cūn
村
xiàng
巷
qǐ
起
,
hé
禾
shǔ
黍
yuǎn
遠
yī
依
wēi
微
gǔ
。
dào
古
wú
道
rén
無
guò
人
qíng
過
,
kōng
晴
yǒu
空
yàn
有
fēi
雁
飛
。
yǐ
已
kān
堪
chóu
酬
suì
歲
shì
事
,
yīng
應
yù
欲
wèn
問
hán
寒
yī
衣
dàn
。
dé
但
fēng
得
nián
豐
lè
年
chún
樂
,
lú
蓴
màn
鱸
yì
慢
guī
憶
歸
。