送子用弟遊學番易

宋代 方岳
頓覺溪流滑,番湖草欲春。 船輕攜硯易,家近寄書頻。 山雨同離別,寒窗自寵珍。 但於燈火夜,報子倚門親。
dùn jué liú huá   fān cǎo chūn  
chuán qīng xié yàn   jiā jìn shū pín  
shān tóng bié   hán chuāng chǒng zhēn  
dàn dēng huǒ   bào zi mén qīn