送子文還家

宋代 耶律鑄
道直如弦氣吐虹,盡輸心計靜頹風。倦蘄待詔留金馬,遽乞還山命玉驄。 天幕幾曾巢客燕,雲羅終不掛冥鴻。多思高謝人閒了,不似痴仙醉夢中。
dào zhí xián hóng   jǐn shū xīn jìng tuí fēng juàn dài zhào liú jīn   hái shān mìng cōng
tiān zēng cháo yàn   yún luó zhōng guà míng hóng duō gāo xiè rén xián le   shì chī xiān zuì mèng zhōng