送朱職方提舉運鹽

宋代 歐陽修
齊人謹鹽筴,伯者之事爾。 計口收其餘,登耗以生齒。 民充國亦富,粲若有條理。 惟非三王法,儒者猶為恥。 後世益不然,榷奪由漢始。 權量自持操,屑屑已甚矣。 穴◇如蜂房,熬波銷海水。 豈知戴白民,食淡有至死。 物艱利愈厚,令出奸隨起。 良民陷盜賊,峻法難禁止。 問官得幾何,月課煩笞箠。 公私兩皆然,巧拙可知已。 英英職方郎,文行粹而美。 連年宿與泗,有政皆可紀。 忽來從辟書,感激赴知己。 閔然哀遠人,吐策獻天子。 治國如治身,四民猶四體。 奈何窒其一,無異釱厥趾。 工作而商行,本末相表里。 臣請通其流,為國掃泥滓。 金錢歸俯藏,滋味飽閭里。 利害難先言,歲月可較比。 鹽官皆謂然,丞相曰可喜。 適時乃為才,高論徒譎詭。 夷吾苟今出,未以彼易此。 隋堤樹毿毿,汴水流瀰瀰。 子行其勉旃,吾黨方傾耳。
rén jǐn yán jiā   zhě zhī shì ěr  
kǒu shōu   dēng hào shēng chǐ  
mín chōng guó   càn ruò yǒu tiáo  
wéi fēi sān wáng   zhě yóu wèi chǐ  
hòu shì rán   què duó yóu hàn shǐ  
quán liàng chí cāo   xiè xiè shèn  
xué   fēng fáng   áo xiāo hǎi shuǐ  
zhī dài bái mín   shí dàn yǒu zhì  
jiān hòu   lìng chū jiān suí  
liáng mín xiàn dào zéi   jùn nán jìn zhǐ  
wèn guān   yuè fán chī chuí  
gōng liǎng jiē rán   qiǎo zhuō zhī  
yīng yīng zhí fāng láng   wén xíng cuì ér měi  
lián nián 宿   yǒu zhèng jiē  
lái cóng shū   gǎn zhī  
mǐn rán āi yuǎn rén   xiàn tiān  
zhì guó zhì shēn   mín yóu  
nài zhì   jué zhǐ  
gōng zuò ér shāng háng   běn xiāng biǎo  
chén qǐng tōng liú   wèi guó sǎo  
jīn qián guī cáng   wèi bǎo  
hài nán xiān yán   suì yuè jiào  
yán guān jiē wèi rán   chéng xiàng yuē  
shì shí nǎi wèi cái   gāo lùn jué guǐ  
gǒu jīn chū   wèi  
suí shù sān 毿 sān 毿   biàn shuǐ liú  
zi xíng miǎn zhān   dǎng fāng qīng ěr