宋主簿鳴皋夢趙六予未及報而陳子云亡,今追

唐代 盧藏用
暮川罕停波,朝雲無留色。故人琴與詩,可存不可識。 識心尚可親,琴詩非故人。鳴皋初夢趙,蜀國已悲陳。 感化傷淪滅,魂交惜未申。冥期失幽報,茲理復今晨。 前嗟成後泣,已矣將何及。舊感與新悲,虛懷酬昔時。 趙侯鴻寶氣,獨負青雲姿。群有含妙識,眾象懸清機。 雄談盡物變,精義解人頤。在陰既獨善,幽躍自為疑。 踠彼千里足,傷哉一尉欺。陳生富清理,卓犖兼文史。 思縟巫山雲,調逸岷江水。鏗鏘哀忠義,感激懷知己。 負劍登薊門,孤游入燕市。浩歌去京國,歸守西山趾。 幽居探元化,立言見千祀。埋沒經濟情,良園竟雲已。 坐憶平生游,十載懷嵩丘。題書滿古壁,採藥遍岩幽。 子微化金鼎,仙笙不可求。榮哉宋與陸,名宦美中州。 存亡一暌阻,岐路方悠悠。自予事山海,及茲人世改。 傳聞當世榮,皆入古人名。無復平原賦,空餘鄰笛聲。 泣對西州使,悲訪北邙塋。新墳蔓宿草,舊闕毀殘銘。 為君成此曲,因言寄友生。默語無窮事,凋傷共此情。
chuān hǎn tíng   zhāo yún liú rén qín shī   cún shí
shí xīn shàng qīn   qín shī fēi rén míng gāo chū mèng zhào   shǔ guó bēi chén
gǎn huà shāng lún miè   hún jiāo wèi shēn míng shī yōu bào   jīn chén
qián jiē chéng hòu   jiāng jiù gǎn xīn bēi   huái chóu shí
zhào hóu hóng bǎo   qīng yún 姿 qún yǒu hán miào shí   zhòng xiàng xuán qīng
xióng tán jìn biàn   jīng jiě rén zài yīn shàn   yōu yuè wèi
wǎn qiān   shāng zāi wèi chén shēng qīng   zhuó luò jiān wén shǐ
shān yún   diào 調 mín jiāng shuǐ kēng qiāng āi zhōng   gǎn huái zhī
jiàn dēng mén   yóu yān shì hào jīng guó   guī shǒu 西 shān zhǐ
yōu tàn yuán huà   yán jiàn qiān mái jīng qíng   liáng yuán jìng yún
zuò píng shēng yóu   shí zài huái sōng qiū shū mǎn 滿   cǎi yào biàn yán yōu
zi wēi huà jīn dǐng   xiān shēng qiú róng zāi sòng   míng huàn měi zhōng zhōu
cún wáng kuí   fāng yōu yōu shì shān hǎi   rén shì gǎi
chuán wén dāng shì róng   jiē rén míng píng yuán   kōng lín shēng
duì 西 zhōu shǐ 使   bēi fǎng běi máng yíng xīn fén màn 宿 cǎo   jiù quē huǐ cán míng
wèi jūn chéng   yīn yán yǒu shēng qióng shì   diāo shāng gòng qíng