宋中遇林慮楊十七山人,因而有別

唐代 高適
昔余涉漳水,驅車行鄴西。遙見林慮山,蒼蒼戛天倪。 邂逅逢爾曹,說君彼岩棲。蘿徑垂野蔓,石房倚雲梯。 秋韭何青青,藥苗數百畦。栗林隘谷口,栝樹森回谿. 耕耘有山田,紡績有山妻。人生苟如此,何必組與珪。 誰謂遠相訪,曩情殊不迷。檐前舉醇醪,灶下烹只雞。 朔風忽振盪,昨夜寒螿啼。遊子益思歸,罷琴傷解攜。 出門盡原野,白日黯已低。始驚道路難,終念言笑暌。 因聲謝岑壑,歲暮一攀躋。
shè zhāng shuǐ   chē xíng 西 yáo jiàn lín shān   cāng cāng jiá tiān
xiè hòu féng ěr cáo   shuō jūn yán luó jìng chuí màn   shí fáng yún
qiū jiǔ qīng qīng   yào miáo shù bǎi lín ài kǒu   guā shù sēn huí 谿   .
gēng yún yǒu shān tián   fǎng yǒu shān rén shēng gǒu   guī
shuí wèi yuǎn xiāng fǎng   nǎng qíng shū yán qián chún láo   zào xià pēng zhī
shuò fēng zhèn dàng   zuó hán jiāng yóu guī   qín shāng jiě xié
chū mén jǐn yuán   bái àn shǐ jīng dào nán   zhōng niàn yán xiào kuí
yīn shēng xiè cén   suì pān