送仲巽歸闕下

宋代 鄭獬
老驥不妄行,蒼鷹不虛擊。 高車折軸棄路旁,繭栗犢兒負其力。 指麾萬事自有理,不須破海驚霹靂。 君不見張侯白頭郎,仗節雍容在南國。 事如倒山落面來,談笑當之不遺策。 往時夸者欲驚俗,揭浪翻風一千尺。 屢成大獄沸如糜,六月飛霜觸白日。 張侯不矜亦不倚,老驥蒼鷹稱其德。 洞庭之北十二州,吏民帖帖甘眠食。 有詔奪歸不得留,正值風雨花狼籍。 離思浩蕩入青春,楚澤荊山淡無色。 此行況是赤縣官,賢者宜令天子識。 公雖已老心尚存,今不急用真可惜。 但用河南張漢陽,何必東山謝安石。
lǎo wàng xíng   cāng yīng  
gāo chē zhé zhóu páng   jiǎn ér  
zhǐ huī wàn shì yǒu   hǎi jīng  
jūn jiàn zhāng hòu bái tóu láng   zhàng jié yōng róng zài nán guó  
shì dào shān luò miàn lái   tán xiào dāng zhī  
wǎng shí kuā zhě jīng   jiē làng fān fēng qiān chǐ  
chéng fèi   liù yuè fēi shuāng chù bái  
zhāng hòu jīn   lǎo cāng yīng chēng  
dòng tíng zhī běi shí èr zhōu   mín tiē tiē gān mián shí  
yǒu zhào duó guī liú   zhèng zhí fēng huā láng  
hào dàng qīng chūn   chǔ jīng shān dàn  
xíng kuàng shì chì xiàn guān   xián zhě lìng tiān shí  
gōng suī lǎo xīn shàng cún   jīn yòng zhēn  
dàn yòng nán zhāng hàn yáng   dōng shān xiè ān shí