宋中十首

唐代 高適
梁王昔全盛,賓客復多才。悠悠一千年,陳跡唯高台。 寂寞向秋草,悲風千里來。 朝臨孟諸上,忽見芒碭間。赤帝終已矣,白雲長不還。 時清更何有,禾黍遍空山。 景公德何廣,臨變莫能欺。三請皆不忍,妖星終自移。 君心本如此,天道豈無知。 梁苑白日暮,梁山秋草時。君王不可見,修竹令人悲。 九月桑葉盡,寒風鳴樹枝。 登高臨舊國,懷古對窮秋。落日鴻雁度,寒城砧杵愁。 昔賢不復有,行矣莫淹留。 出門望終古,獨立悲且歌。憶昔魯仲尼,淒淒此經過。 眾人不可向,伐樹將如何。 逍遙漆園吏,冥沒不知年。世事浮雲外,閒居大道邊。 古來同一馬,今我亦忘筌。 五霸遞征伐,宋人無戰功。解圍幸奇說,易子傷吾衷。 唯見盧門外,蕭條多轉蓬。 常愛宓子賤,鳴琴能自親。邑中靜無事,豈不由其身。 何意千年後,寂寞無此人。 閼伯去已久,高丘臨道傍。人皆有兄弟,爾獨為參商。 終古猶如此。而今安可量。
liáng wáng quán shèng   bīn duō cái yōu yōu qiān nián   chén wéi gāo tái
xiàng qiū cǎo   bēi fēng qiān lái
cháo lín mèng zhū shàng   jiàn máng dàng jiān chì zhōng   bái yún zhǎng hái
shí qīng gèng yǒu   shǔ biàn kōng shān
jǐng gōng guǎng   lín biàn néng sān qǐng jiē rěn   yāo xīng zhōng
jūn xīn běn   tiān dào zhī
liáng yuàn bái   liáng shān qiū cǎo shí jūn wáng jiàn   xiū zhú lìng rén bēi
jiǔ yuè sāng jǐn   hán fēng míng shù zhī
dēng gāo lín jiù guó   huái duì qióng qiū luò hóng yàn   hán chéng zhēn chǔ chóu
xián yǒu   xíng yān liú
chū mén wàng zhōng   bēi qiě zhòng   jīng guò
zhòng rén xiàng   shù jiāng
xiāo yáo yuán   míng méi zhī nián shì shì yún wài   xián dào biān
lái tóng   jīn wàng quán
zhēng   sòng rén zhàn gōng jiě wéi xìng shuō   zi shāng zhōng
wéi jiàn mén wài   xiāo tiáo duō zhuǎn péng
cháng ài jiàn   míng qín néng qīn zhōng jìng shì   yóu shēn
qiān nián hòu   rén
è jiǔ   gāo qiū lín dào bàng rén jiē yǒu xiōng   ěr wèi shēn shāng
zhōng yóu ér jīn ān liàng