送仲堅漢臣二子過南澗歸賦是詩

金朝 段成己
螻蟻浮生脫怒濤,一茆容膝盡逍遙。宦情更比詩情薄,日力聊憑酒力消。 心類候蟲寒更切,鬢隨霜葉病先凋。兒童失笑翁慵甚,送客今朝卻過橋。
lóu shēng tuō tāo   máo róng jǐn xiāo yáo huàn qíng gèng shī qíng báo   liáo píng jiǔ xiāo    
xīn lèi hòu chóng hán gēng qiè   bìn suí shuāng bìng xiān diāo ér tóng shī xiào wēng yōng shén sòng   jīn zhāo què guò qiáo