送志彌師往淮南

唐代 皇甫冉
已能持律藏,復去禮禪亭。長老偏摩頂,時流尚誦經。 獨行寒野曠,旅宿遠山青。眷屬空相望,鴻飛已杳冥。
néng chí cáng   chán tíng zhǎng lǎo piān dǐng   shí liú shàng sòng jīng
xíng hán kuàng   宿 yuǎn shān qīng juàn shǔ kōng xiāng wàng   hóng fēi yǎo míng