送真西山再鎮溫陵

宋代 劉克莊
父老香花夾路催,朱幡那忍更徘徊。 弓張至此尤宜弛,珠去安知不復回。 海上有艘堪致粟,洛中無篚勝生財。 泉人畢竟修何福,消得西山兩度來。
lǎo xiāng huā jiā cuī   zhū fān rěn gèng pái huái
gōng zhāng zhì yóu chí   zhū ān zhī huí
hǎi shàng yǒu sōu kān zhì   luò zhōng fěi shèng shēng cái
quán rén jìng xiū   xiāo de 西 shān liǎng lái