送正維那歸華亭

宋代 釋慧空
無絲線子拽不斷,正要并州快剪刀。爾既有之還不用,山僧贏得笑呵呵。 只將一笑贈君行,無限青山送又迎。到得華亭人不識,柳陰終日釣舟橫。
xiàn zhuāi duàn   zhèng yào bīng zhōu kuài jiǎn dāo ěr yǒu zhī hái yòng   shān sēng yíng de xiào
zhǐ jiāng xiào zèng jūn xíng   xiàn qīng shān sòng yòu yíng dào huá tíng rén shí   liǔ yīn zhōng diào zhōu héng