送鄭景元

宋代 葉適
兄弟同升難,高材自摧角。 官多復不記,四載禮南嶽。 一朝盡室去,菲食遭歲惡。 丈夫軒豁意,快緊出鷹鶚。 忍事得無慚,信有古人學。 建安雖閩壤,桂樹美可樂。 合抱更連理,叢生蔭州郭。 歲月曆悠長,根株見齦齶。 終當作大廈,積功在雲壑。 尚友如此君,蒼天未為薄。
xiōng tóng shēng nán   gāo cái cuī jiǎo  
guān duō   zài nán yuè  
zhāo jìn shì   fěi shí zāo suì è  
zhàng xuān huò   kuài jǐn chū yīng è  
rěn shì cán   xìn yǒu rén xué  
jiàn ān suī mǐn rǎng   guì shù měi  
bào gèng lián   cóng shēng yīn zhōu guō  
suì yuè yōu cháng   gēn zhū jiàn kěn è  
zhōng dàng zuò shà   gōng zài yún  
shàng yǒu jūn   cāng tiān wèi wèi báo