送鄭戶曹賦席上果得榧子

宋代 蘇軾
彼美玉山果,粲為金盤實。 瘴霧脫蠻溪,清樽奉佳客。 客行何以贈,一語當加璧。 祝君如此果,德膏以自澤。 驅攘三彭仇,已我心腹疾。 願君如此木,凜凜傲霜雪。 斫為君倚幾,滑淨不容削。 物微興不淺,此贈毋輕擲。
měi shān guǒ   càn wèi jīn pán shí  
zhàng tuō mán   qīng zūn fèng jiā  
xíng zèng   dāng jiā  
zhù jūn guǒ   gāo  
rǎng sān péng chóu   xīn  
yuàn jūn   lǐn lǐn ào shuāng xuě  
zhuó wèi jūn   huá jìng róng xuē  
wēi xīng qiǎn   zèng qīng zhì