送趙清江

宋代 韓淲
少勞吟筆賦催科,撫字心存政自和。莫道折楊無俗韻,要思於蔿有奇歌。 時秋涼冷遽如許,客子宦遊將奈何。看即雙鳧候飛舄,清江江上一婆娑。
shǎo láo yín cuī   xīn cún zhèng dào shé yáng yùn yào   wěi yǒu    
shí qiū liáng lěng   huàn yóu jiāng nài kàn shuāng hòu fēi qīng   jiāng jiāng shàng suō