送張宗原

唐代 姚合
東門送客道,春色如死灰。一客失意行,十客顏色低。 住者既無家,去者又非歸。窮愁一成疾,百藥不可治。 子賢我且愚,命分不合齊。誰開蹇躓門,日日同游棲。 子行何所之,切切食與衣。誰能買仁義,令子無寒飢。 野田不生草,四向生路岐。士人甚商賈,終日須東西。 鴻雁春北去,秋風復南飛。勉君向前路,無失相見期。
dōng mén sòng dào   chūn huī shī xíng   shí yán
zhù zhě jiā   zhě yòu fēi guī qióng chóu chéng   bǎi yào zhì
zi xián qiě   mìng fēn shuí kāi jiǎn zhì mén   tóng yóu
zi xíng suǒ zhī   qiē qiē shí shuí néng mǎi rén   lìng hán
tián shēng cǎo   xiàng shēng shì rén shén shāng   zhōng dōng 西
hóng yàn chūn běi   qiū fēng nán fēi miǎn jūn xiàng qián   shī xiāng jiàn