送張屯田歸洛歌

宋代 歐陽修
昔年洛浦見花落,曾作悲歌歌落花。 愁來欲遣何可柰,時向金河尋杜家。 杜家花雖非絕品,猶可開顏為之飲。 少年意氣易成懽,醉不還家伴花寢。 一來京國兩傷春,憔悴窮愁九陌塵。 紅房紫莟處處有,騎馬欲尋無故人。 黃河三月入隋河,河水多時悵望多。 為憐此水來何處,中有伊流與洛波。 忽聞君至自西京,洗眼相看眼暫明。 心衰面老畏人問,驚我瘦骨清如冰。 今年七月妹喪夫,稚兒孀女啼呱呱。 季秋九月予喪婦,十月厭厭成病軀。 端居移病新城下,日不出門無過者。 獨行時欲強高歌,一曲未終雙涕灑。 可憐明月與春風,歲歲年年事不同。 暫別已嗟非舊態,再來應是作衰翁。 感時惜別情無已,無酒送君空有淚。 西歸必有問君人,為道別來今若此。
nián luò jiàn huā luò   céng zuò bēi luò huā
chóu lái qiǎn nài   shí xiàng jīn xún jiā
jiā huā suī fēi jué pǐn   yóu kāi yán wèi zhī yǐn
shào nián chéng huān   zuì huán jiā bàn huā qǐn
lái jīng guó liǎng shāng chūn   qiáo cuì qióng chóu jiǔ chén
hóng fáng hàn chù chù yǒu   xún rén
huáng sān yuè suí   shuǐ duō shí chàng wàng duō
wèi lián shuǐ lái chǔ   zhōng yǒu liú luò
wén jūn zhì 西 jīng   yǎn xiāng kàn yǎn zàn míng
xīn shuāi miàn lǎo wèi rén wèn   jīng shòu qīng bīng
jīn nián yuè mèi sàng   zhì ér shuāng
qiū jiǔ yuè sàng   shí yuè yān yān chéng bìng
duān bìng xīn chéng xià   chū mén guò zhě
xíng shí qiáng gāo   wèi zhōng shuāng
lián míng yuè chūn fēng   suì suì nián nián shì tóng
zàn bié jiē fēi jiù tài   zài lái yìng shì zuò shuāi wēng
gǎn shí bié qíng   jiǔ sòng jūn kōng yǒu lèi
西 guī yǒu wèn jūn rén   wéi dào bié lái jīn ruò