送張天覺得山字

宋代 蘇軾
西登太行嶺,北望清涼山。 晴空浮五髻,晻靄卿雲間。 餘光入岩石,神草出茅菅。 何人相指似,稍稍落人寰。 能令墜指兒,虬髯茁冰顏。 祝君如此草,為民已恫瘝。 我亦老且病,眼花腰腳頑。 念當勤致此,莫作河東慳。
西 dēng tài xíng lǐng   běi wàng qīng liáng shān  
qíng kōng   ǎn ǎi qīng yún jiān  
guāng yán shí   shén cǎo chū máo jiān  
rén xiàng zhǐ   shāo shāo luò rén huán  
néng lìng zhuì zhǐ ér   qiú rán zhuó bīng yán  
zhù jūn cǎo   wèi mín tōng guān  
lǎo qiě bìng   yǎn huā yāo jiǎo wán  
niàn dāng qín zhì   zuò dōng qiān