送張洞推官赴永興經略司

宋代 歐陽修
自古天下事,及時難必成。 為謀於未然,聰者或莫聽。 患至而後圖,智者有不能。 未遠前日悔,可為來者銘。 熙熙彼西人,老死織與耕。 狂羝一朝叛,烽火四面驚。 用兵五六年,首惡竟逃刑。 仰賴天子聖,乾坤量包並。 苗頑不率德,舜羽舞於庭。 謂此雖異類,有生亦含情。 藩籬被觸突,譬若豨與◇。 馴擾以芻豢,可呼隨指令。 稱藩效臣職,冠帶復人形。 四海得休息,瘡痍肉新生。 敢問前孰失,恃安而弛兵。 酒肴為善將,循默乃名卿。 慮患謂生事,高談笑難行。 一方兵遽起,愚智共營營。 上煩天子仁,旰食憂吾氓。 謀議及台皁,幽棲訪岩扃。 小利不足為,涓流助滄溟。 大功難速就,倉卒始改更。 徒自益紛擾,何由集功名。 乃知深遠畫,施設在安平。 今也實其時,監前豈非明。 嚴嚴經略府,◇俎集豪英。 千營飽而嬉,萬馬牧在垧。 相公黃合老,與國為長城。 張子美而秀,文章博群經。 從軍古雲樂,知己士所榮。 感激報恩義,當來請長纓。
tiān xià shì   shí nán chéng
wèi móu wèi rán   cōng zhě huò tīng
huàn zhì ér hòu   zhì zhě yǒu néng
wèi yuǎn qián huǐ   wèi lái zhě míng
西 rén   lǎo zhī gēng
kuáng zhāo pàn   fēng huǒ miàn jīng
yòng bīng liù nián   shǒu è jìng táo xíng
yǎng lài tiān shèng   qián kūn liàng bāo bìng
miáo wán   shùn tíng
wèi suī lèi   yǒu shēng hán qíng
fān bèi chù   ruò  
xùn rǎo chú huàn   suí zhǐ lìng
chēng fān xiào chén zhí   guàn dài rén xíng
hǎi xiū   chuāng ròu xīn shēng
gǎn wèn qián shú shī   shì ān ér chí bīng
jiǔ yáo wéi shàn jiāng   xún nǎi míng qīng
huàn wèi shēng shì   gāo tán xiào nán xíng
fāng bīng   zhì gòng yíng yíng
shàng fán tiān rén   gàn shí yōu máng
móu tái zào   yōu fǎng yán jiōng
xiǎo wèi   juān liú zhù cāng míng
gōng nán jiù   cāng shǐ gǎi gēng
fēn rǎo   yóu gōng míng
nǎi zhī shēn yuǎn huà   shī shè zài ān píng
jīn shí shí   jiān qián fēi míng
yán yán jīng lüè     háo yīng
qiān yíng bǎo ér   wàn zài shǎng
xiàng gōng huáng lǎo   guó wèi cháng chéng
zhāng zi měi ér xiù   wén zhāng qún jīng
cóng jūn yún   zhī shì suǒ róng
gǎn bào ēn   dāng lái qǐng cháng yīng