送詹道子教授奉祠養親

宋代 范成大
新安學宮天下稀,先生孝友真吾師。 斑衣誤作長裾曳,二年思歸今得歸。 牋詞上訴人叵挽,璽書賜可群公嘆。 青山百匝不留人,空與諸生遮望眼。 白雲孤起越南天,向來恨身無羽翰。 下馬入門懷橘拜,身今卻在白雲邊。 鶴髮鬖鬖堂上坐,兒孫稱觴婦供果。 世間此樂幾人同,看我風前孤淚墮。 一杯送舟下水西,我欲贈言無好詞。 徑須喚起束廣微,為君重補南陔詩。
xīn ān xué gōng tiān xià   xiān sheng xiào yǒu zhēn shī
bān zuò cháng   èr nián guī jīn guī
jiān shàng rén wǎn   shū qún gōng tàn
qīng shān bǎi liú rén   kōng zhū shēng zhē wàng yǎn
bái yún yuè nán tiān   xiàng lái hèn shēn hàn
xià mén huái bài   shēn jīn què zài bái yún biān
sān sān táng shàng zuò   ér sūn chēng shāng gòng guǒ
shì jiān rén tóng   kàn fēng qián lèi duò
bēi sòng zhōu xià shuǐ 西   zèng yán hǎo
jìng huàn shù guǎng wēi   wèi jūn zhòng nán gāi shī