松柵

宋代 方岳
濤聲盤空吹海立,夜拔蒼髯老蛟泣。 陰森一片翠微寒,不放驕陽排闥入。 歸來歸來乎山中,人間六月方蘊隆。 寧減明月添清風,誰其雲者十八公。
tāo shēng pán kōng chuī hǎi   cāng rán lǎo jiāo  
yīn sēn piàn cuì wēi hán   fàng jiāo yáng pái  
guī lái guī lái shān zhōng   rén jiān liù yuè fāng yùn lóng  
níng jiǎn míng yuè tiān qīng fēng   shuí yún zhě shí gōng