宋玉

宋代 錢惟演
章華清宴重遊陪,已有微詞更有才。 神女夢靈因賦感,屈平魂怨待招回。 悲秋終古情難盡,障袂何時望可來。 祇用大言君自許,景差無計上蘭台。
zhāng huá qīng yàn zhòng yóu péi   yǒu wēi gèng yǒu cái  
shén mèng líng yīn gǎn   píng hún yuàn dài zhāo huí  
bēi qiū zhōng qíng nán jǐn   zhàng mèi shí wàng lái  
yòng yán jūn   jǐng chà shàng lán tái