送友人歸山歌二首(離騷題作山中人)

唐代 王維
山寂寂兮無人,又蒼蒼兮多木。群龍兮滿朝, 君何為兮空谷。文寡和兮思深,道難知兮行獨。 悅石上兮流泉,與松間兮草屋。入雲中兮養雞, 上山頭兮抱犢。神與棗兮如瓜,虎賣杏兮收谷。 愧不才兮妨賢,嫌既老兮貪祿。誓解印兮相從, 何詹尹兮何卜。 山中人兮欲歸,雲冥冥兮雨霏霏。水驚波兮翠菅蘼, 白鷺忽兮翻飛,君不可兮褰衣。山萬重兮一雲, 混天地兮不分。樹晻曖兮氛氳,猿不見兮空聞。 忽山西兮夕陽,見東皋兮遠村。平蕪綠兮千里, 眇惆悵兮思君。
shān rén   yòu cāng cāng duō qún lóng mǎn 滿 cháo  
jūn wéi kōng wén guǎ shēn   dào nán zhī xíng
yuè shí shàng liú quán   sōng jiān cǎo yún zhōng yǎng  
shàng shān tóu bào shén zǎo guā   mài xìng shōu
kuì cái fáng xián   xián lǎo tān 祿 shì jiě yìn xiāng cóng  
zhān yǐn bo
shān zhōng rén guī   yún míng míng fēi fēi shuǐ jīng cuì jiān  
bái fān fēi   jūn qiān shān wàn zhòng yún  
hùn tiān fēn shù ǎn ài fēn yūn   yuán jiàn kōng wén
shān 西 yáng   jiàn dōng gāo yuǎn cūn píng qiān  
miǎo chóu chàng jūn