送友人出塞

唐代 薛能
榆關到不可,何況出榆關。春草臨岐斷,邊樓帶日閒。 人歸穹帳外,鳥亂廢營間。此地堪愁想,霜前作意還。
guān dào   kuàng chū guān chūn cǎo lín duàn   biān lóu dài xián
rén guī qióng zhàng wài   niǎo luàn fèi yíng jiān kān chóu xiǎng   shuāng qián zuò hái