送一上人之京師

宋代 呂本中
東風吹雲十日雨,臥聽城頭打衙鼓。道人遠自山中來,共坐南窗濯泥土。 自然高韻到羲皇,豈止微言變齊魯。萬牛回首不震掉,一葉橫江且掀舞。 未能入水取蛟蜃,尚欲投戈代貔虎。念公守此非一朝,木病磈瘣無枝條。 已盡千峰西嶺雪,更夢八月錢塘潮。京城塵沙深一尺,是中莫留公履跡。
dōng fēng chuī yún shí   tīng chéng tóu dào rén yuǎn shān zhōng lái gòng   zuò nán chuāng zhuó    
rán gāo yùn dào huáng   zhǐ wēi yán biàn wàn niú huí shǒu zhèn diào   héng jiāng qiě xiān    
wèi néng shuǐ jiāo shèn   shàng tóu dài niàn gōng shǒu fēi zhāo   bìng wěi huì zhī tiáo    
jǐn qiān fēng 西 lǐng xuě   gèng mèng yuè qián táng cháo jīng chéng chén shā shēn chǐ shì   zhōng liú gōng