松隱雨過二首

宋代 曹勛
雲籠赫日藏陽焰,人向紅塵困暑風。 山驛醒心何處是,幅巾蕭散夢魂中。
yún lóng cáng yáng yàn   rén xiàng hóng chén kùn shǔ fēng
shān xǐng xīn chǔ shì   jīn xiāo sàn mèng hún zhōng