宋隱君輓詞

宋代 李新
貴口輕翾意自融,鳴柯芥羽逐春風。 猗歟宋氏青雲器,師我緇川白髮翁。 沃壤可彰千載義,舊窗空負一生功。 新阡無用栽凡木,待看奇才長碧桐。
guì kǒu qīng xuān róng   míng jiè zhú chūn fēng
sòng shì qīng yún   shī chuān bái wēng
rǎng zhāng qiān zǎi   jiù chuāng kōng shēng gōng
xīn qiān yòng zāi fán   dài kàn cái zhǎng tóng