送葉卿湖南轉運判官 其二

宋代 韓淲
自恨登門久,飄零歲月深。近知無復舊,後定不如今。 聲跡嗟貧病,形容入醉吟。經行才頃刻,何日奉書琴。
hèn dēng mén jiǔ   piāo líng suì yuè shēn jìn zhī jiù   hòu dìng jīn
shēng jiē pín bìng   xíng róng zuì yín jīng xíng cái qǐng   fèng shū qín