送言上人往見徑山老十四韻

宋代 張元干
忽辭鼓山行,便作徑山去。 道人孤飛雲,腰包咄嗟具。 兩邊兄弟間,楊岐一條路。 禪許眾人參,院要大家住。 無是亦無非,何喜復何怒。 同粥鼓齋鍾,等燈籠露柱。 佛眼接竹庵,雲門透圓悟。 爾則有師承,心共成佛祖。 可笑世上兒,妄念分毀譽。 石火電光中,異竟什麽處世哲學。 所得能幾多,造業不知數。 生死到頭來,請問末後句。 窮漢未必窮,富漢豈真富。 入門相見時,此話莫錯舉。
shān xíng   biàn 便 zuò jìng shān
dào rén fēi yún   yāo bāo duō jiē
liǎng bian xiōng jiān   yáng tiáo
chán zhòng rén shēn   yuàn yào jiā zhù
shì fēi  
tóng zhōu zhāi zhōng   děng dēng lóng zhù
yǎn jiē zhú ān   yún mén tòu yuán
ěr yǒu shī chéng   xīn gòng chéng
xiào shì shàng ér   wàng niàn fēn huǐ
shí huǒ diàn guāng zhōng   jìng shén chǔ shì zhé xué
suǒ de néng duō   zào zhī shù
shēng dào tóu lái   qǐng wèn hòu
qióng hàn wèi qióng   hàn zhēn
mén xiāng jiàn shí   huà cuò