送延上人歸雲峰

宋代 王之道
去年出山時,飛支正撩亂。 殷勤大洪老,呵筆瀉真贊。 為言化菩薩,持缽江北岸。 欲將說禪相,醒彼瞌睡漢, 別來能幾日,漚滅冰且泮。 似聞妙湛師,接踵還舊觀。 公歸勿惆悵,生死同夜旦。 幸有囊中金,了此一重案。
nián chū shān shí   fēi zhī zhèng liáo luàn  
yīn qín hóng lǎo   xiè zhēn zàn  
wéi yán huà   chí jiāng běi àn  
jiāng shuō chán xiāng   xǐng shuì hàn  
bié lái néng   ōu miè bīng qiě pàn  
shì wén miào zhàn shī   jiē zhǒng hái jiù guān  
gōng guī chóu chàng   shēng tóng dàn  
xìng yǒu náng zhōng jīn   le zhòng àn