送楊廷芳三首

宋代 張栻
自吾友若人,嘆息恨不早。 相逢未出語,已足慰懷抱。 寒窗逾浹旬,百慮略傾倒。 霜晴不留客,別語詎能好。 不盡此時情,梅邊試深討。
yǒu ruò rén   tàn hèn zǎo  
xiāng féng wèi chū   wèi huái bào  
hán chuāng jiā xún   bǎi lüè qīng dǎo  
shuāng qíng liú   bié néng hǎo  
jìn shí qíng   méi biān shì shēn tǎo