送楊秘丞

宋代 劉攽
結髮仕明世,四十列朝籍。漢庭殊多賢,向子每嘆息。 羈旅間何闊,相逢頭已白。車馬故匆匆,復為北州客。 蕭條大河渚,疲瘵空城域。思得愛人長,而君著吏跡。 去思常藹然,所居不赫赫。推此化百里,坐當致繁殖。 常服子路言,有志千乘國。饑饉師旅餘,可使義且力。 由來騁騏驥,歷險始盡識。尚恨此中小,頗復拘繩墨。 太平進取難,子云嘗執戟。金張許史間,無所用奇策。 不如課農桑,弦歌樹風績。無由之武城,贈詩慰相憶。
jié shì míng shì   shí liè cháo hàn tíng shū duō xián xiàng   zi měi tàn    
jiān kuò   xiāng féng tóu bái chē cōng cōng   wèi běi zhōu    
xiāo tiáo zhǔ   zhài kōng chéng ài ren zhǎng ér   jūn zhù    
cháng ǎi rán   suǒ tuī huà bǎi zuò   dāng zhì fán zhí    
cháng yán   yǒu zhì qiān shèng guó jǐn shī   shǐ 使 qiě    
yóu lái chěng   xiǎn shǐ jǐn shí shàng hèn zhōng xiǎo   shéng    
tài píng jìn nán   zi yún cháng zhí jīn zhāng shǐ jiān   suǒ yòng    
nóng sāng   xián shù fēng yóu zhī chéng zèng   shī wèi xiāng