送楊孟容

宋代 蘇軾
我家峨眉陰,與子同一邦。 相望六十里,共飲玻璃江。 江山不違人,遍滿千家窗。 但苦窗中人,寸心不自降。 子歸治小國,洪鐘噎微撞。 我留侍玉坐,弱步欹豐扛。 後生多高才,名與黃童雙。 不肯入州府,故人余老龐。 殷勤與問訊,愛惜霜眉厖。 何以待我歸,寒醅發春缸。
jiā é méi yīn   zi tóng bāng  
xiāng wàng liù shí   gòng yǐn li jiāng  
jiāng shān wéi rén   biàn mǎn 滿 qiān jiā chuāng  
dàn chuāng zhōng rén   cùn xīn jiàng  
zi guī zhì xiǎo guó   hóng zhōng wēi zhuàng  
liú shì zuò   ruò fēng káng  
hòu shēng duō gāo cái   míng huáng tóng shuāng  
kěn zhōu   rén lǎo páng  
yīn qín wèn xùn   ài shuāng méi páng  
dài guī   hán pēi chūn gāng