嵩陽觀夜奏霓裳
開元遺曲自淒涼,況近秋天調是商。愛者誰人唯白尹,
奏時何處在嵩陽。回臨山月聲彌怨,散入松風韻更長。
子晉少姨聞定怪,人間亦便有霓裳。
kāi
開
yuán
元
yí
遺
qǔ
曲
zì
自
qī
淒
liáng
涼
,
kuàng
況
jìn
近
qiū
秋
tiān
天
diào
調
shì
是
shāng
商
。
。
ài
愛
zhě
者
shuí
誰
rén
人
wéi
唯
bái
白
yǐn
尹
,
zòu
奏
shí
時
hé
何
chǔ
處
zài
在
sōng
嵩
yáng
陽
。
。
huí
回
lín
臨
shān
山
yuè
月
shēng
聲
mí
彌
yuàn
怨
,
sàn
散
rù
入
sōng
松
fēng
風
yùn
韻
gèng
更
zhǎng
長
。
。
zǐ
子
jìn
晉
shǎo
少
yí
姨
wén
聞
dìng
定
guài
怪
,
rén
人
jiān
間
yì
亦
biàn
便
yǒu
有
ní
霓
cháng
裳
。
。