送楊

唐代 許渾
雁門歸去遠,垂老脫袈裟。蕭寺休為客,曹溪便寄家。 綠琪千歲樹,黃槿四時花。別怨應無限,門前桂水斜。
yàn mén guī yuǎn   chuí lǎo tuō jiā shā xiāo xiū wèi   cáo biàn 便 jiā
qiān suì shù   huáng jǐn 槿 shí huā bié yuàn yīng xiàn   mén qián guì shuǐ xié