送洵之越

宋代 陳著
有美一人來自東,與兒洵約西遊同。 謂聞古越多勝跡,庶可洗眼開心胸。 窆石亭空思禹跡,飛翼樓高憶蠡功。 過司馬寓第,如見涑水叟。 入稽山書院,如見晦庵翁。 東山則想謝太傅之雅量,上虞則感李參伯之孤忠。 讀范老堂記則懷憩堂於出守,問祈國里曲則想持帽於方童。 偉哉聖賢所森布,關乎名教無終窮。 彼柯亭之煙竹,蘭亭之觴水, 剡溪之雪舟,邪溪之樵風。 雖非本色□慕羨,然亦餘興相迎逢。 盍陪簦笠風雨外,固異萍梗江湖中。 八十一歲汝我懼,二百里近我汝容。 目而送之豈漫往,歸以復我將誰從。 滔滔世變猶古道,修竹可竹兩人龍。
yǒu měi rén lái dōng   ér xún yuē 西 yóu tóng  
wèi wén yuè duō shèng   shù yǎn kāi xīn xiōng  
biǎn shí tíng kōng   fēi lóu gāo gōng  
guò   jiàn shuǐ sǒu  
shān shū yuàn   jiàn huì ān wēng  
dōng shān xiǎng xiè tài zhī liàng   shàng gǎn cān zhī zhōng  
fàn lǎo táng huái táng chū shǒu   wèn guó xiǎng chí mào fāng tóng  
wěi zāi shèng xián suǒ sēn   guān míng jiào zhōng qióng  
tíng zhī yān zhú   lán tíng zhī shāng shuǐ  
shàn zhī xuě zhōu   xié zhī qiáo fēng  
suī fēi běn   xiàn   rán xìng xiāng yíng féng  
péi dēng fēng wài   píng gěng jiāng zhōng  
shí suì   èr bǎi jìn róng  
ér sòng zhī màn wǎng   guī jiāng shuí cóng  
tāo tāo shì biàn yóu dào   xiū zhú zhú liǎng rén lóng