送玄之

宋代 耶律鑄
東風二月吹和林,綠楊庭院空深沈。整襟危坐罷舜琴,時聽百鳥自在吟。 泠泠流水漱寒玉,半天蕭颯松風音。呼童為我金波斟,悠然一笑忘古今。 書齋盡日無人到,門掩落花春自老。裴回杖履夕陽閒,回首春風乂衰草。 長安遠客來紫宸,紅塵滿面初相親。挑燈風雨秋夜永,詩成落筆愁鬼神。 縱橫論議小天下,當時誰謂秦無人。一朝別我出祁連,黑山風雪十月天。 分襟執手小溪邊,何時客床相對眠。他年乘興游京洛,詩酒無寒金谷約。
dōng fēng èr yuè chuī lín   yáng tíng yuàn kōng shēn shěn zhěng jīn wēi zuò shùn qín   shí tīng bǎi niǎo zai yín
líng líng liú shuǐ shù hán   bàn tiān xiāo sōng fēng yīn tóng wèi jīn zhēn   yōu rán xiào wàng jīn
shū zhāi jìn rén dào   mén yǎn luò huā chūn lǎo péi huí zhàng yáng xián   huí shǒu chūn fēng shuāi cǎo
cháng ān yuǎn lái chén   hóng chén mǎn 滿 miàn chū xiāng qīn tiǎo dēng fēng qiū yǒng   shī chéng luò chóu guǐ shén
zòng héng lùn xiǎo tiān xià   dāng shí shuí wèi qín rén zhāo bié chū lián   hēi shān fēng xuě shí yuè tiān
fēn jīn zhí shǒu xiǎo biān   shí chuáng xiāng duì mián nián chéng xìng yóu jīng luò   shī jiǔ hán jīn yuē