送宣書記並寄其兄曇才二公

宋代 陸游
在吳識曇公,至蜀識才公;彌天宣書記,晚乃得從容。 是家固多賢,天遣慰我窮。 初秋夏末時,衲子各西東。 子獨惜此別,共語夜燭紅,怪我耐逆境,萬事一笑空。 子顧知我否,視身如枯蓬;枯蓬未變滅,姑當付之風。 家世無高年,我今六十翁,俯仰幾時客,結束已匆匆。 那將須臾景,更受憂患攻?願言早來歸,相就煮晚菘。
zài shí tán gōng   zhì shǔ shí cái gōng   tiān xuān shū ji   wǎn nǎi cóng róng
shì jiā duō xián   tiān qiǎn wèi qióng
chū qiū xià shí   zi 西 dōng
zi bié   gòng zhú hóng   guài nài jìng   wàn shì xiào kōng
zi zhī fǒu   shì shēn péng   péng wèi biàn miè   dāng zhī fēng
jiā shì gāo nián   jīn liù shí wēng   yǎng shí   jié shù cōng cōng
jiāng jǐng   gèng shòu yōu huàn gōng   yuàn yán zǎo lái guī   xiāng jiù zhǔ wǎn sōng