送滎陽魏主簿

宋代 歐陽修
卓犖東都子,姓名聞十年。 窮冬雪塞空,千里至我門。 子足未及閾,我衣驚倒顛。 仆童相視疑,寮吏或不然。 俛首鵠鶴啄,進趨鳧鴈聯。 青衫靴兩腳,言色倩以溫。 於公門豈少,乃獨得公懽。 受知固不易,知士誠尤難。 我思屈童吏,欲辯難以言。 觴豆及嘉節,高堂列群賢。 文章看落筆,論議馳後先。 破石出至寶,決高瀉長川。 光暉相磨晻,浩渺肆波瀾。 寮吏媿我嘆,仆童恪生顏。 我顧寮吏嘻,士豈此以觀。 此聊為戲耳,以驚仆童昏。 士欲見其守,視其居賤貧。 欲知其所趨,試以義利干。 我始識其面,已窺其肺肝。 禮有來必往,木瓜報琅玕。 十年思見之,一日舍我還。 何用慰離居,贈子以短篇。
zhuó luò dōng dōu   xìng míng wén shí nián
qióng dōng xuě sāi kōng   qiān zhì mén
zi wèi   jīng dǎo diān
tóng xiāng shì   liáo huò rán
shǒu zhuó   jìn yàn lián
qīng shān xuē liǎng jiǎo   yán qiàn wēn
gōng mén shǎo   nǎi de gōng huān
shòu zhī   zhī shì chéng yóu nán
tóng   biàn nàn yán
shāng dòu jiā jié   gāo táng liè qún xián
wén zhāng kàn luò   lùn chí hòu xiān
shí chū zhì bǎo   jué gāo xiè cháng chuān
guāng huī xiāng ǎn   hào miǎo lán
liáo kuì 媿 tàn   tóng shēng yán
liáo   shì guān
liáo wèi ěr   jīng tóng hūn
shì jiàn shǒu   shì jiàn pín
zhī suǒ   shì gàn
shǐ shí miàn   kuī fèi gān
yǒu lái wǎng   guā bào láng gān
shí nián jiàn zhī   shě hái
yòng wèi   zèng zi duǎn piān