送吳禹疇之任廣東兼柬仲山

明代 王鏊
曲江看花三百俱,誰其厚者吳與徐。豈惟鄉邦語音合,亦似道義心情孚。 流光轉盼一十九,反覆中間無不有。京師再到是姻家,嶺嶠同行作寮友。 君才俊發不可當,利刀切玉如切肪。聲名朝到暮騰發,依然遲爾雙來翔。
jiāng kàn huā sān bǎi   shuí hòu zhě wéi xiāng bāng yīn   shì dào xīn qíng    
liú guāng zhuǎn pàn shí jiǔ   fǎn zhōng jiān yǒu jīng shī zài dào shì yīn jiā lǐng   qiáo tóng háng zuò liáo yǒu    
jūn cái jùn dāng   dāo qiē qiè fáng shēng míng cháo dào téng   rán chí ěr shuāng lái xiáng