送吳秀才

宋代 曾鞏
一年過臘已十日,余日到春能有幾。 春來遠近不可問,冷碧先歸在流水。 梅花向今獨已繁,玉艷都占春風間。 草萌出土亦過寸,眾芳次第掛清寒。 虛堂盡日對風影,我獨此守青琅玕。 故人遠來未一醉,車鞅欲去今誰攀。 憐君滿腹富文彩,倦尾赤色無波瀾。 連年禮部試多士,白羽舍置操榛菅。 君今忽忽負壯節,我赤春色羞衰顏。 況逢離別可奈何,憶人日老情日多。
nián guò shí   dào chūn néng yǒu  
chūn lái yuǎn jìn wèn   lěng xiān guī zài liú shuǐ  
méi huā xiàng jīn fán   yàn dōu zhàn chūn fēng jiān  
cǎo méng chū guò cùn   zhòng fāng guà qīng hán  
táng jìn duì fēng yǐng   shǒu qīng láng gān  
rén yuǎn lái wèi zuì   chē yāng jīn shuí pān  
lián jūn mǎn 滿 wén cǎi   juàn wěi chì lán  
lián nián shì duō shì   bái shě zhì cāo zhēn jiān  
jūn jīn zhuàng jié   chì chūn xiū shuāi yán  
kuàng féng bié nài   rén lǎo qíng duō